Tách đôi để chặn lá đơn là nước đi tốn kém.
Lúc đó ít ai có sảnh dài hơn để chặn, còn về cuối thì người ta đã sắp xếp lại tay bài và dễ có bộ đối ứng.
Ngập ngừng lâu trước khi bỏ lượt cho người khác biết mình đang có lựa chọn nhưng không muốn dùng, đó là thông tin miễn phí. Không được đổi bài với người khác sau khi đã chia xong.
Hệ thống coi đó là bỏ bàn giữa chừng, nên rời bàn đúng cách tốt hơn là để hết giờ nhiều lần. Vài lá cuối cùng khó xử lý nếu không ghép được thành bộ. Đánh nhanh và đều làm đối thủ khó đọc.
Không đủ mạnh để kiểm soát mà cũng không đủ nhỏ để xả nhanh, loại tay này thường phải trông chờ vào việc người khác đánh nhau. Nếu một chất đã ra gần hết thì khả năng có sảnh dài ở chất đó rất thấp, thu hẹp phạm vi phán đoán rất nhiều.
Giữ một lá lẻ cao làm quân kết thúc. Nhớ ai hết lá cùng chất giúp đoán bài đối thủ. Giữ đủ ba đôi liên tiếp khó hơn giữ tứ quý.
Đánh bộ dài ép người sắp hết phải bỏ lượt. Rác lẻ khác chất không tạo được bộ. Một tay toàn lá cao mà rời rạc vẫn thua tay nhiều bộ nối nhau, vì người kia đi hết trước khi lá cao kịp phát huy.
Người ngồi ngay sau mình là mối đe dọa lớn nhất. Dùng nó để chặn một đôi tầm thường là lãng phí bộ mạnh nhất trong ván, trong khi vẫn còn heo chưa xuất hiện.